Bạn bè với Việt Nam

Những vần thơ chưa một lần đặt chân tới Việt Nam

Những câu thơ của thi sĩ trẻ Mexico đã vượt lên mọi khoảng cách: Việt Nam tuy xa, nhưng lại rất gần - chỉ bằng một ý nghĩ, một rung động và một tình cảm chân thành giữa những số phận và con người chưa một lần gặp.

Những câu thơ của thi sĩ trẻ Mexico đã vượt lên mọi khoảng cách: Việt Nam tuy xa, nhưng lại rất gần - chỉ bằng một ý nghĩ, một rung động và một tình cảm chân thành giữa những số phận và con người chưa một lần gặp.

Những câu thơ mới sáng tác của nữ thi sĩ Mexico Aurora González de Mendoza về Việt Nam gợi lên một câu chuyện đẹp về tình cảm của bạn bè quốc tế dành cho đất nước hình chữ S - một tình cảm có khi được bắt đầu không phải từ một chuyến đi, mà từ những rung động của trái tim trước một dân tộc, một lịch sử và một khát vọng hòa bình.

Thi sĩ Mexico Aurora González de Mendoza ký tặng tập thơ mới cho đọc giả. Ảnh: TTXVN phát

Theo phóng viên TTXVN tại Mexico, điều đặc biệt là Aurora González de Mendoza chưa từng đặt chân tới Việt Nam. Thế nhưng, trong bài thơ “Vietnam” vừa được nhà thơ 30 tuổi giới thiệu, đất nước ở cách Mexico nửa vòng Trái đất lại hiện lên với những đường nét vừa gần gũi vừa giàu chất mộng tưởng.
 Trong thơ của Aurora González de Mendoza, khoảng cách giữa Việt Nam và Mexico chỉ thu lại “bằng một ý nghĩ”: 

“Việt Nam nghe thật xa,
     nhưng trong tâm trí tôi, khoảng cách ấy thu lại,
     chỉ còn bằng một ý nghĩ,
     cùng những thanh âm, những con vật của thiên đường thủa ấy.”
Khoảng cách địa lý dường như không còn ý nghĩa. Aurora González de Mendoza chưa từng đi qua những con phố của Hà Nội, chưa từng thấy những cánh đồng Việt Nam, chưa từng đứng trước biển Đông hay tận mắt chứng kiến cuộc sống của người dân Việt Nam, nhưng bằng trí tưởng tượng của một thi sĩ và sự đồng cảm của một con người, nữ thi sĩ đã tự mình dựng nên một Việt Nam thật đẹp đẽ trong tâm tưởng.
Đó là một tình cảm đáng trân trọng. Bởi trong những năm tháng Việt Nam còn chìm trong chiến tranh, hình ảnh đất nước hình chữ S đã vượt qua đại dương, vượt qua những đường biên giới địa lý để đi vào trái tim của nhiều người dân trên thế giới. Ở Mexico, một đất nước Mỹ Latinh cách Việt Nam ngàn trùng khơi, Việt Nam cũng đã trở thành biểu tượng của một dân tộc kiên cường đấu tranh cho độc lập, tự do và hòa bình.

 

Trong dòng chảy tình cảm quốc tế ấy, bài thơ “Vietnam” của Aurora González de Mendoza giống như một tiếng vọng từ bên kia bán cầu. Không phải tiếng nói của một người từng đặt chân đến Việt Nam, mà là tiếng nói của một người đã để Việt Nam bước vào tâm tưởng mình.

Có lẽ đó cũng là điều đẹp nhất trong những câu thơ này. Nhà thơ không cần tận mắt nhìn thấy Việt Nam để cảm nhận vẻ đẹp của đất nước; không cần sống giữa chiến tranh để đau xót trước những gì chiến tranh gây ra. Chỉ bằng trí tưởng tượng và sự đồng cảm, bà đã nhìn thấy một “thiên đường” Việt Nam, rồi đau đớn khi thiên đường ấy bị “tiếng ồn của những sự vật, con người” phá vỡ.

Những câu thơ của thi sĩ trẻ Mexico đã vượt lên trên mọi khoảng cách: Việt Nam tuy xa, nhưng có thể rất gần - chỉ bằng một ý nghĩ, một rung động và một tình cảm chân thành giữa những số phận và con người chưa một lần gặp./.

Phi Hùng

https://vietnam.vnanet.vn/vietnamese/long-form/nhung-van-tho-chua-mot-lan-dat-chan-toi-viet-nam-462978.html


top