Phóng sự

Những người đứng sau sự an toàn của mỗi ca mổ

Có những con người lặng lẽ mang theo không chỉ hành trang nghề nghiệp, mà còn là niềm tin rằng họ đang góp một phần nhỏ bé để dựng xây một điều lớn lao. Đó là câu chuyện của những người làm công tác gây mê hồi sức tại Bệnh viện Bạch Mai – Cơ sở Ninh Bình.

Có những ngày bắt đầu bằng những căn phòng còn vương mùi sơn mới. Có những đêm kết thúc khi ánh đèn phòng mổ vẫn chưa tắt. Và có những con người lặng lẽ đi qua những ngày đầu tiên ấy, mang theo không chỉ hành trang nghề nghiệp, mà còn là niềm tin rằng họ đang góp một phần nhỏ bé để dựng xây một điều lớn lao. Đó là câu chuyện của những người làm công tác gây mê hồi sức tại Bệnh viện Bạch Mai – Cơ sở Ninh Bình.

Nếu phẫu thuật viên là người trực tiếp chỉnh sửa những tổn thương trong cơ thể người bệnh, thì những người làm gây mê hồi sức chính là người âm thầm giữ cho hành trình ấy diễn ra an toàn. Họ là người đón người bệnh trước khi bước vào phòng mổ, là người theo dõi từng nhịp tim, từng hơi thở trong suốt cuộc phẫu thuật và cũng là người đầu tiên đón người bệnh tỉnh lại sau một cuộc vượt qua sinh tử.

Bác sĩ thăm khám người bệnh trước phẫu thuật. Ảnh: Bống Vũ

Khi Bệnh viện Bạch Mai – Cơ sở Ninh Bình chuẩn bị đi vào hoạt động, việc xây dựng một Khoa Gây mê Hồi sức hoàn chỉnh là một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất. Và trong hành trình ấy, có những con người đã lựa chọn bước đi trước, chấp nhận khó khăn để đặt những viên gạch đầu tiên.

Họ chính là những người mang trên vai trọng trách biến một khoa phòng trên bản thiết kế thành một hệ thống vận hành thực sự có thể cứu chữa người bệnh.

"Tôi muốn được có mặt từ những ngày đầu tiên"

Quyết định xuống Cơ sở Ninh Bình với TS. Nguyễn Hồng Thủy không bắt đầu từ một sự sắp xếp hành chính, mà từ mong muốn được cống hiến. "Đây là nhiệm vụ lớn lao mà Trung tâm và Bệnh viện giao phó. Tôi mong muốn được tham gia và đóng góp sức lực nhỏ bé của mình để xây dựng một khoa Gây mê Hồi sức hoàn chỉnh ngay từ những ngày đầu, dù biết phía trước sẽ có rất nhiều khó khăn."

Ông hiểu rằng xây dựng một khoa mới chưa bao giờ là một hành trình dễ dàng. Ở một bệnh viện đã vận hành nhiều năm, mỗi quy trình đều đã trở thành nền nếp. Vấn đề khi vận hành một cơ sở mới, làm sao để có thể mang từ Hà Nội không chỉ con người, trang thiết bị mà cả các trình chuyên môn cho đến cách phối hợp giữa các khoa phòng vốn đã được xây dựng từ rất nhiều năm "Được đồng hành từ giai đoạn đầu sẽ giúp mình tạo ra nhiều giá trị hơn. Đây cũng là cơ hội để bản thân trưởng thành hơn về chuyên môn và năng lực quản lý."

Với những người tiên phong, khó khăn không phải là điều khiến họ chùn bước. Bởi họ hiểu rằng những gì được xây dựng hôm nay sẽ trở thành nền móng cho hàng nghìn người bệnh trong tương lai.

Bác sĩ thực hiện gây tê tủy sống cho sản phụ. Ảnh: Bống Vũ
 

Bắt đầu từ những điều nhỏ nhất

Những ngày đầu tiên tại Ninh Bình, Khoa Gây mê Hồi sức chưa phải là một hệ thống hoàn chỉnh. Không có sẵn một guồng máy đã vận hành trơn tru. Không có những thói quen đã được hình thành qua nhiều năm.

Mọi thứ đều phải được kiểm tra, chuẩn bị và xây dựng từng bước. Từ việc kiểm tra hệ thống khí y tế, điện, nước trong phòng mổ; kiểm tra máy gây mê, máy thở, monitor theo dõi; tiếp nhận thuốc, vật tư tiêu hao; bố trí khu hồi tỉnh, hồi sức… tất cả đều cần sự cẩn trọng tuyệt đối. Bởi với ngành gây mê hồi sức, một chi tiết nhỏ chưa được chuẩn bị tốt cũng có thể trở thành nguy cơ lớn đối với người bệnh.

TS. Nguyễn Hồng Thủy chia sẻ: "Khó khăn ban đầu không chỉ là vấn đề trang thiết bị, mà là xây dựng được một hệ thống hoạt động đồng bộ. Làm sao để các quy trình từ khám tiền mê, an toàn gây mê, kiểm tra máy móc, xử trí cấp cứu trong phòng mổ, kiểm soát thuốc và nhiễm khuẩn được chuẩn hóa ngay từ đầu."

Đó là những công việc không nhiều người nhìn thấy.

Người bệnh chỉ nhìn thấy cánh cửa phòng mổ mở ra, thấy ca phẫu thuật được thực hiện an toàn. Nhưng phía sau cánh cửa ấy là hàng trăm giờ chuẩn bị thầm lặng.

Điều dưỡng chuẩn bị thuốc và vật tư y tế tại phòng hồi tỉnh. Ảnh: Bống Vũ
Bác sĩ thực hiện giảm đau cho người bệnh sau phẫu thuật. Ảnh: Bống Vũ
 

Những con người đi xây dựng một "ngôi nhà thứ hai"

Điều dưỡng Nguyễn Thị Hiền là một trong những người đầu tiên có mặt tại Cơ sở Ninh Bình. Sau 9 năm làm việc tại Trung tâm Gây mê Hồi sức, Bệnh viện Bạch Mai – Cơ sở Hà Nội, chị quyết định nhận nhiệm vụ mới với tâm thế của một người tiên phong. "Khi xuống đây, chúng tôi phải vừa tiếp nhận cơ sở vật chất, vừa chuẩn bị thuốc, vật tư, dụng cụ, vừa xây dựng quy trình để có thể triển khai chuyên môn." Ở vai trò điều dưỡng phụ trách khoa, chị không chỉ chăm lo công việc điều dưỡng thường ngày. Đó còn là câu chuyện của từng chiếc tủ thuốc, từng bộ dụng cụ, từng bảng kiểm an toàn, từng vị trí trong phòng mổ. Mỗi thứ đều cần được sắp xếp hợp lý, bởi trong phòng mổ, không có chỗ cho sự lúng túng.

Nhưng khó khăn lớn nhất không nằm ở công việc. Đó là sự thay đổi trong cuộc sống của mỗi cán bộ nhân viên. Rời Hà Nội xuống một môi trường mới, nhiều người phải xa gia đình, thay đổi sinh hoạt, thích nghi với những ca trực dài và áp lực công việc cao. Có những ngày họ đến bệnh viện khi trời còn chưa sáng. Có những đêm họ rời phòng mổ khi đồng hồ đã sang ngày mới. Nhưng giữa những vất vả ấy, họ tìm thấy sự gắn kết của những người cùng chung một mục tiêu. "Mỗi người đều hiểu rằng mình đang góp phần xây dựng một điều mới mẻ. Chính điều đó giúp mọi người đoàn kết hơn."

Khi một tập thể được tạo nên từ sự sẻ chia

Ban đầu, Khoa Gây mê Hồi sức Cơ sở Ninh Bình có 40 cán bộ, nhân viên gồm bác sĩ, kỹ thuật viên gây mê, dụng cụ viên, điều dưỡng hồi sức – hồi tỉnh, hộ lý và điều dưỡng hành chính, tất cả đều được luân chuyển từ Cơ sở Hà Nội.

BS. Nguyễn Hồng Anh nhớ lại những ngày đầu: "Khó khăn nhất là tạo ra nhịp làm việc chung. Mỗi người có kinh nghiệm, thói quen khác nhau, nhưng khi bước vào phòng mổ thì phải phối hợp chính xác như một ê-kíp duy nhất."

Một cơ sở mới không chỉ cần những người giỏi chuyên môn. Nó cần những người biết chia sẻ, hỗ trợ và sẵn sàng làm thêm những công việc không có trong mô tả nhiệm vụ. Có bác sĩ vừa làm chuyên môn, vừa tham gia hoàn thiện quy trình. Có điều dưỡng vừa chăm sóc người bệnh, vừa sắp xếp lại hệ thống vận hành. Mỗi người một phần việc, nhưng cùng chung một mục tiêu: để người bệnh được an toàn.

Một em bé chào đời khỏe mạnh trong ca mổ lấy thai tại Bệnh viện Bạch Mai – Cơ sở Ninh Bình. Ảnh: Bống Vũ

30 ngày – những con số và những câu chuyện

Sau hơn 30 ngày đi vào hoạt động, những nỗ lực ấy đã bắt đầu kết trái. 7 phòng mổ đã được đưa vào vận hành thường xuyên. Khu hồi tỉnh, hồi sức với 19 giường đã hoạt động ổn định. Khoa đã tham gia thực hiện 729 ca phẫu thuật và thủ thuật gây mê, trong đó có 353 ca cấp cứu và 376 ca mổ phiên. Đồng thời, đội ngũ gây mê hồi sức còn thực hiện 4.138 ca gây mê nội soi tiêu hóa, hỗ trợ nhiều chuyên khoa triển khai kỹ thuật mới.

Nhưng với những người trong cuộc, thành công lớn nhất không nằm ở những con số. Đó là việc một khoa phòng được hình thành từ những ngày đầu khó khăn đã trở thành một hệ thống có thể đáp ứng những yêu cầu chuyên môn ngày càng cao.

Sản phụ hạnh phúc ôm con trong vòng tay sau ca mổ an toàn. Ảnh: Bống Vũ

Những ca bệnh không thể quên

Trong ký ức của những người làm gây mê hồi sức tại Ninh Bình, có những ca bệnh sẽ còn được nhắc lại rất lâu.

Đó là ca mổ lấy thai cấp cứu trong đêm trực đầu tiên. Khi em bé được đưa ra khỏi bụng mẹ nhưng không khóc, không có phản xạ, cả phòng mổ lập tức bước vào một cuộc chạy đua với thời gian. Không ai hoảng loạn. Mỗi người biết mình phải làm gì. Kíp gây mê hồi sức nhanh chóng hồi sức sơ sinh, đặt nội khí quản và phối hợp với bác sĩ nhi khoa để tiếp tục điều trị cho em bé. Khoảnh khắc ấy không chỉ là thử thách về chuyên môn. Đó là lúc những quy trình được xây dựng trong những ngày đầu tiên được kiểm chứng bằng thực tế.

Một trường hợp khác để lại dấu ấn sâu sắc là ca phẫu thuật cắt gan cho người bệnh nữ 55 tuổi mắc sỏi mật kèm teo gan phân thùy sau. Đây là ca mổ lớn và cũng là lần đầu tiên hệ thống dao mổ siêu âm CUSA (dao mổ hiện đại thực hiện trong cắt gan) được sử dụng tại Cơ sở Ninh Bình. Từ trước mổ, ê-kíp gây mê đã chuẩn bị kỹ lưỡng phương án kiểm soát đường thở, theo dõi huyết động, dự phòng mất máu và xử trí các tình huống có thể xảy ra. Ca mổ diễn ra thành công. Người bệnh tỉnh lại an toàn.Với đội ngũ Gây mê Hồi sức, đó không chỉ là một kết quả chuyên môn. Đó là minh chứng rằng một cơ sở mới, với những con người mới, hoàn toàn có thể đảm nhận những kỹ thuật chuyên sâu ngay từ những ngày đầu.

Các bác sĩ Khoa Gây mê Hồi sức phối hợp thực hiện các thao tác chuyên môn trong quá trình phẫu thuật. Ảnh: Bống Vũ
Bác sĩ Khoa Gây mê Hồi sức thực hiện các thao tác chuyên môn trong ca phẫu thuật. Ảnh: Bống Vũ

Những dấu chân còn tiếp tục

Hơn 30 ngày chưa phải là dài trong hành trình phát triển của một bệnh viện. Nhưng một tháng ấy đã ghi dấu rất nhiều điều: những ngày làm việc không kể giờ giấc, những cuộc họp kéo dài, những lần rà soát từng quy trình nhỏ nhất và những ca trực đầy trách nhiệm.

Những người làm Gây mê Hồi sức có thể không phải là những người đứng ở vị trí trung tâm khi một ca mổ thành công. Nhưng họ luôn là những người có mặt ở nơi quan trọng nhất. Nơi sự sống cần được bảo vệ. Nơi từng nhịp tim, từng hơi thở được nâng niu.

Nụ cười của bệnh nhân Nguyễn Đức Thiện sau ca phẫu thuật thay khớp háng thành công cùng TS. Nguyễn Hồng Thủy, người trực tiếp tham gia công tác gây mê hồi sức. Ảnh: Bống Vũ
Ánh đèn phòng mổ đã dịu xuống, nhưng hành trình của những người làm gây mê hồi sức vẫn tiếp tục trên mỗi chặng đường gìn giữ sự sống.
Ảnh: Bống Vũ

Và tại Bệnh viện Bạch Mai – Cơ sở Ninh Bình, những dấu chân đầu tiên của họ đã đặt nền móng cho một hành trình mới – hành trình đưa những kỹ thuật y học chất lượng cao đến gần hơn với người dân./.

Thực hiện: Công Đạt/Báo ảnh Việt Nam – Bống Vũ

https://vietnam.vnanet.vn/vietnamese/long-form/nhung-nguoi-dung-sau-su-an-toan-cua-moi-ca-mo-460643.html


top